Saturday, November 30, 2013

SEX chưa rõ nghĩa, các bạn cần FUCK...

  • Nguyễn Anh Tuấn

Thời gian qua, xôn xao vụ các sinh viên Học viện Ngân hàng khi chụp ảnh trong Hoàng Thành Thăng Long đã đứng xếp hàng chữ SEX. Cũng không quá ngạc nhiên khi sau đó, dư luận của đất nước vốn tìm kiếm từ khóa “sex” nhiều nhất thế giới này đã ném một núi đá lên đầu các bạn sinh viên. Luận điểm chủ yếu của những người phê phán là (a) Hoàng Thành là nơi linh thiêng, biểu trưng của hồn thiêng sông núi vậy mà (b) các bạn sinh viên lại có hành vi đi ngược lại thuần phong mỹ tục dân tộc gây phản cảm.

Chúng ta hãy thử tìm hiểu lần lượt từng phần nhỏ a, b của luận điểm này.

Hoàng Thành là nơi linh thiêng…

Hoàng Thành là nơi sinh sống của vua chúa trong các vương triều xưa cũ, là biểu tượng quyền lực của chế độ quân chủ chuyên chế trước đây.

Tính cách linh thiêng của Hoàng Thành gắn liền với tính cách linh thiêng của hoàng gia, là một thứ được tạo dựng trong ý đồ củng cố quyền lực của lực lượng nắm quyền bằng cách biến nơi sinh sống của mình thành nơi bái vọng của dân chúng.

Cùng với sự sụp đổ của chế độ quân chủ ở Việt Nam, Hoàng Thành chỉ còn là một di tích lịch sử, không hơn không kém.Tiếp tục gán ghép tính cách linh thiêng cho nó không khác gì công nhận tính cách linh thiêng của hoàng gia, đồng nghĩa với mong muốn quay trở về nền quân chủ vốn dĩ chỉ còn là quá vãng ở Việt Nam.

Xếp hình từ SEX đi ngược lại thuần phong mỹ tục dân tộc ?

Nhiều người lập luận rằng có một cách dịch khác của từ sex là “giới tính”, do đó hành vi của các bạn sinh viên là có thể chấp nhận được. Hẳn họ cũng cảm thấy có ít nhiều ngụy biện trong lập luận này; và có lẽ nó phù hợp khi nằm trong phần tranh tụng của một luật sư ma mãnh nào đó trước tòa, hơn là trong các cuộc tranh luận chính trị-xã hội nghiêm túc.

Việc né tránh vấn đề như vậy còn tạo cảm giác là họ đồng ý với phe phê phán rằng hành vi xếp hình từ SEX với nghĩa “quan hệ tình dục” trong Hoàng Thành là không thể chấp nhận được.

Vậy vấn đề ở đây là, biểu tượng hóa hành vi tính giao [trong trường hợp này là xếp hình từ SEX] ngược lại “thuần phong mỹ tục dân tộc” ở chỗ nào?

Việt Nam là một quốc gia nông nghiệp, nơi mà tín ngưỡng phồn thực xuất hiện dày đặc từ bắc chí nam. Tín ngưỡng phồn thực (fertility rite) với các hiện tượng thờ bộ phân sinh dục nam, nữ (phallicism) và các nghi lễ tái hiện hành vi tính giao có mặt từ Lễ Linh tinh tình phộc ở Phú Thọ đến tượng thờ Yoni-Linga (âm hộ, dương vật) trong các đền đài Chăm ở Thánh địa Mỹ Sơn và các nhà mồ phơi bày hàng loạt hành vi tính giao của các sắc dân Tây Nguyên.

Dẫu không sinh động bằng ông cha, việc xếp hình từ SEX về bản chất cũng gợi nhắc đến hành vi tính giao; do đó, cái mà hành vi này không phù hợp không phải là thuần phong mỹ tục của Việt Nam (quá phù hợp, là đằng khác) mà là những cái đầu định kiến Nho giáo chẳng biết từ lúc nào và bằng cách nào ngang nhiên chiếm giữ cái lệnh bài “văn hóa dân tộc” để phán xét người khác.

Những người hay nhân danh “thuần phong mỹ tục dân tộc” thừa hiểu rằng “thuần phong mỹ tục” không thể lên tiếng để cãi lại họ. Khi quy cho hành vi của ai đó đi ngược lại “thuần phong mỹ tục của dân tộc”, họ ngầm ý rằng quan điểm của họ đại diện cho cái gọi là “thuần phong mỹ tục” ấy. Từ đó, tiếng nói cá nhân của họ biến thành tiếng nói dân tộc. Họ trở thành dân tộc.

Ngôn ngữ phản ánh tư duy. Ngôn ngữ toàn trị phản ánh tư duy toàn trị. Có một nhà độc tài tiềm ẩn trong những người hay nhân danh “thuần phong mỹ tục”, “bản sắc văn hóa dân tộc”.

Vì sao PA83 vào cuộc?

Lẽ thường, vụ việc này chỉ gây ra những tranh cãi trong dư luận với những khen chê từ góc nhìn của mỗi người đối với việc biểu tượng hóa hành vi tính giao nơi công cộng. Tuy nhiên, sự vào cuộc của PA83-Phòng An ninh Chính trị nội bộ, chỉ dấu những phản ứng của lực lượng nắm quyền với hiện tượng này.

Đảng Cộng sản Việt Nam nắm quyền hiện nay luôn tỏ thái độ “hai mặt” với di sản của chế độ quân chủ trước đây.

Một mặt, từ quan điểm giai cấp họ phê phán kịch liệt chế độ quân chủ, nhằm biện minh cho việc “cướp chính quyền” (chữ dùng của người cộng sản) năm 1945, từ đó khẳng định tính chính danh của họ trong việc nắm giữ quyền lực nhà nước.

Mặt khác, khi đã có quyền lực trong tay, vì muốn duy trì tâm lý bái vọng quyền lực nhà nước của người dân (tâm lý thần dân), họ duy trì tính cách thiêng liêng của các biểu tượng vương triều xưa cũ. Họ khẳng định Hoàng Thành, nơi cư trú của giai cấp thống trị mà họ muốn xóa bỏ, là chốn tôn nghiêm. Họ đóng vai vua cử hành lễ Tế trời ở Đàn Xã tắc. Họ cầu khấn Thần Nông rồi xuống ruộng kéo cày trong lễ Tịch điền.

Hà Nội là trái tim của cả nước, Ba Đình là trái tim của Hà Nội”. Ý chí tập trung quyền lực này được củng cố bằng (1) tạo cảm giác về sự kế thừa quyền lực từ Hoàng Thành đến Hội trường Ba Đình, Phủ Chủ tịch, Phủ Thủ tướng cùng nằm trong quần thế Ba Đình và (2) khẳng định tính tôn nghiêm của các biểu tượng quyền lực trên.

Do đó, một cách vô tình, bằng hành vi của mình, các bạn sinh viên đã giải thiêng một biểu tượng quyền lực và qua đó thách thức một trong những yếu tố khẳng định tính chính danh của lực lượng nắm quyền đương thời. Đó là lý do chính mà cơ quan an ninh chính trị nội địa phải nhanh chóng vào cuộc, ngăn chặn khả năng lan rộng của hành vi giải thiêng này.

Phải chặn đứng ngay!!! Hôm nay để chúng nó SEX trước Hoàng Thành Thăng Long thì nay mai không biết chừng chúng sẽ FUCK trước Phủ Chủ tịch, Phủ Thủ tướng, Quốc hội”. Không quá khó hiểu nếu như có một quan chức tuyên giáo cấp cao nào đó có suy nghĩ như vậy.

Phản ứng của Học viện Ngân hàng

Ngay sau khi vụ việc trở nên ồn ào, Ban Giám hiệu Học viên Ngân hàng đã lập tức tiến hành kiểm điểm các sinh viên. Không có thông tin gì về việc liệu có sinh viên nào chối từ việc kiểm điểm này không?

Tìm mỏi mắt nhiều lần trong Luật Giáo dục Đại học hiện hành vẫn không thấy quy định nào để có thể dựa vào đó cho rằng hành vi của các sinh viên này là sai trái. Vậy căn cứ vào đâu Học viên này tiến hành kiểm điểm sinh viên?

Đại diện nhà trường cho biết: “Nhà trường sẽ có quy chế xử phạt với sinh viên làm ảnh hưởng uy tín thương hiệu của Học viện Ngân hàng”.

Phát biểu trên cho thấy rằng căn cứ hành xử của Học viện này là dư luận xã hội. Rõ ràng, trong bối cảnh tinh thần tự trị vẫn còn là một giá trị xa lạ đối với đại học Việt Nam, Học viện này tỏ ra không chỉ là con rối của quyền lực chính trị mà tệ hại hơn, còn bị giật dây bởi dư luận.

Một trường đại học hành xử tùy tiện vô luật, sẵn sàng hùa theo dư luận “ném đá” sinh viên của mình thì hẳn tấm bằng của nó không đáng để các bạn sinh viên chờ đợi.

Nếu các bạn sinh viên kể trên đọc được những dòng này, hi vọng các bạn nghĩ đến khả năng xếp thêm chữ FUCK, dành tặng cho tất cả, nhất là cho cái phòng PA83 đang muốn đè bẹp quyền tự do biểu đạt của các bạn.

Hỉnh ảnh sinh viên Học viện Ngân hàng tại Hoàng thành Thăng Long



Thursday, November 28, 2013

Độc tài và sở thích “đồng thuận cao” - Crazy about "High Consensus"

Một trong các biểu hiện bên ngoài giúp ta dễ nhận ra chế độ độc tài, đó là: Trong một chính thể độc tài, tỷ lệ người đi bầu và tỷ lệ bỏ phiếu ủng hộ (lãnh đạo hoặc chủ trương, chính sách của lãnh đạo) bao giờ cũng cao ngất.

Độc tài đúng là rất thích các con số, thích lượng hóa, kiểu như “ba xây, bốn chống”, “ba phe, bốn mâu thuẫn”, “ba dòng thác cách mạng”, “ba sẵn sàng”, “ba đảm đang”, v.v. Độc tài cũng thích những con số thống kê có lợi cho họ, tức là phải rất cao, ít nhất là trên 90%, còn thì càng gần sát mức tuyệt đối càng tốt.

Lịch sử thế giới thế kỷ XX và XXI đã có rất nhiều thành viên của “câu lạc bộ 90 phần trăm”, mà sau đây chỉ là một vài ví dụ:

- Năm 1973, Tổng thống Ferdinand Marcos của Philippines tuyên bố thông qua Hiến pháp mới với tỷ lệ 95% đại biểu Hội đồng Nhân dân ủng hộ. Cũng năm đó, Philippines tiến hành trưng cầu dân ý với câu hỏi “có muốn Tổng thống Marcos tiếp tục tại vị không”, và 90,67% câu trả lời là có.

- Năm 1979, cuộc trưng cầu dân ý của Giáo chủ Khomeini ở Iran thu được kết quả 98% người bỏ phiếu tán thành việc xây dựng nước cộng hòa Hồi giáo Iran.

- Năm 2002, Tổng thống Iraq Saddam Hussein tái đắc cử, được 100% phiếu bầu.

- Năm 2012 Tổng thống Turkmenistan (Turkmenia) Gurbanguly Berdimuhamedov tái đắc cử với tỷ lệ 97% số phiếu ủng hộ. Trước đó, năm 1992, người tiền nhiệm của ông này, Saparmurat Niyazov, còn được “tín nhiệm” cao hơn thế nữa: 99,5%.

- Anh em nhà Tổng thống Cuba, Fidel và Raul Castro, thường xuyên được 99% phiếu bầu.

-Các cuộc bầu cử ở Liên Xô ngày trước, tỷ lệ trúng cử của đảng viên cộng sản vào các xô viết địa phương trung bình là 99%.

Và hôm nay, 28/11/2013, là ngày Quốc hội Việt Nam (với 95% thành viên là đảng viên cộng sản, số còn lại là không tham gia đảng phái nào hoặc (có lẽ) sắp được kết nạp vào Đảng Cộng sản) bỏ phiếu thông qua bản Hiến pháp sửa đổi với kết quả như trong hình.

Ảnh chụp màn hình/ Screen capture by Facebooker Anh Chí
* * *

CRAZY ABOUT 'HIGH CONSENSUS'

Photo: Voting results: How the Vietnamese National Assembly deputies adopted revisions to the Party's Constitution

Attendants: 488 deputies - - - - - - - - - - - - - - - - - - 97.99%
Approval: 486 deputies - - - - - - - - - - - - - - - - - - - 97.59%
Disapproval: 0 deputies - - - - - - - - - - - - - - - - - - - 0.00%
No voting (abstention?) 2 deputies - - - – - - -- - - - 0.40%

One of the apparent traits that distinguish a dictatorial regime from democratic ones is the very high turnout and percentage of approval.

This may be traced back to a common psychological trait of dictators, particularly the communists, that is, they are very fond of numbers and quantification. In Vietnam's wartime, for instance, communist propagandists even quantified and shortened many terms unrelated to numbers such as “three sides, four conflicts” to describe the world’s political situation, “three preparations” to describe three qualities required from youths and “three responsibilities” to mean the same for women.

Dictators are also crazy about statistical figures in favor of their rule, at least ones that can get them in the 90-percent club.

- In 1973, Philippine President Ferdinand Marcos proclaimed the new Constitution with 95% of the barangays' votes. In that same year, a referendum was held whose ballot question was whether the people wanted President Marcos to continue his rule. 90.67% of the voters said yes.

- In 1979, Khomeini's referendum in Iran won 98% of the votes, reinforcing the ruler's will to build an Islamic republic.

- In 2002, Iraqi president Saddam Hussein was re-elected with an absolute triumph: 100% of the votes.

- In 2012 Turkmen President Gurbanguly Berdimuhamedov was re-elected with 97% of the votes. Ten years before that, his predecessor Saparmurat Niyazov won even larger confidence of 99.5%.

- The Castro rulers in Cuba very often received 99% of the votes.

- Elections in the Soviet Union saw the average percentage of votes for communist candidates in local soviets reached 99%.

Today, Thursday, November 28, 2013, is the day the Vietnamese National Assembly voted on adopting the amendments of the 1992 Constitution as drafted by the ruling Communist Party. Further, what is worth noting is that 95% of its deputies are members of the Communist Party; the remaining five percentage are either non-partisan or going to be sworn in as communists.

And the result is what we must have foreseen.

Monday, November 25, 2013

Lợi dụng luật pháp để chống tự do ngôn luận

Viết blog đã thế chỗ viết báo để trở thành nghề nguy hiểm nhất ở Việt Nam trong thời đại Internet.

  • Người dịch: Phạm Đức Khiêm

Quả thực là nguy hiểm. Nhưng nó không phải là một nghề, bởi vì blogger chúng tôi chưa bao giờ được trả tiền cho những gì chúng tôi viết cả”, J., một blogger trẻ tuổi ở Hà Nội, nói. Là quản trị viên của một diễn đàn trực tuyến lớn chuyên về các vấn đề chính trị và xã hội, J. thừa hiểu những rủi ro mà những blogger như anh phải đối mặt hàng ngày: tin tặc, bài viết hăm dọa của các dư luận viên được trả tiền bởi chính phủ, và, tệ hơn cả, là khi công an phát hiện ra họ là các blogger “chống chính quyền”.

Blogger không được trả lương như nhà báo”, J, nói, “nhưng chúng tôi làm những việc như truyền thông chính thống làm, hay chính xác hơn, những gì truyền thông chính thống không làm được, đó là: vạch trần những sự thật mà chính quyền không muốn công chúng biết. Làm việc này, chúng tôi đối mặt với sự sách nhiễu của công an, bị bắt và bị tù”.

J. không nói quá. Theo đánh giá vào tháng 9-2013 của tổ chức International Society for Human Rights (ISHR), ít nhất 263 công dân Việt Nam, bao gồm cả blogger, đã bị tống giam từ năm 2005 bởi các cáo cuộc “xâm phạm an ninh quốc gia” và “vi phạm trật tự quản lý hành chính”.

Trong số những người bị bắt, 68 người bị truy tố theo Điều 88 Bộ luật Hình sự với hành vi “tuyên truyền chống nhà nước” và 40 người bị truy tố theo Điều 258 với cáo buộc “lạm dụng các quyền tự do dân chủ, xâm hại lợi ích nhà nước”.

Đằng sau những con số này là những người dám nói lên tiếng nói của mình. Trên thực tế, blogger chính trị ở Việt Nam đã trở thành những nhân vật quen thuộc trên truyền thông chính thống vì họ đưa tin về việc bắt bớ hoặc xét xử những người mà trước đó chẳng ai biết nhưng bây giờ thì bị xử theo Điều 88 hoặc 258. Những điều luật này tỏ ra là công cụ đe dọa hữu hiệu để chính quyền bịt miệng những tiếng nói bất đồng từ công chúng.

Cái còng”

Các blogger ví von một cách giễu cợt rằng Điều 88 như một chiếc còng, vì số 8 trông giống như thứ công cụ hỗ trợ mà công an sử dụng. Cụ thể, điều luật này quy định những ai làm ra, lưu trữ hoặc phổ biến thông tin, kể cả “tài liệu và/hoặc văn hóa phẩm”, chống nhà nước, sẽ bị kết án từ 3 đến 12 năm tù.

Tuy nhiên, điều luật này không đưa ra định nghĩa rõ ràng về những nội dung có thể bị cho là “chống nhà nước”. Hơn nữa, thẩm quyền giải thích pháp luật ở Việt Nam nằm ở nhiều cơ quan khác nhau, từ lực lượng công an, cơ quan điều tra, đến viện kiểm sát, tòa án, hay thậm chí là các bộ ngành, mặc dù theo pháp luật Việt Nam, chỉ có Ủy ban Thường vụ Quốc hội có thẩm quyền đó.

Trước khi có Điều 88, đã từng tồn tại Điều 82 của Bộ luật Hình sự năm 1985 vốn có tính trấn áp như bất kỳ bộ luật hình sự kiểu Xô Viết nào. Điều 82 nhắm đến việc trừng phạt hành vi “tuyên truyền chống chủ nghĩa xã hội”, với khung hình phạt nặng nề tương tự, từ 3 đến 12 năm tù. Không có thống kê công khai nào về số người bị giam giữ và cáo buộc theo Điều 82.

Vào năm 1999, Bộ luật Hình sự mới được ban hành đã chuyển đổi Điều 82 thành Điều 88, thay thế từ “chủ nghĩa xã hội” bằng từ “chính quyền”. Giờ đây điều luật này sử dụng ngôn ngữ ít trừu tượng hơn nhưng không có nghĩa là ít mơ hồ và ít chung chung hơn.

Không chỉ giới hạn trong những hoạt động có tính lật đổ một cách rõ ràng, Điều 88 đã và đang được sử dụng để bịt miệng những tiếng nói đòi hỏi chính quyền trong sạch hơn, trách nhiệm hơn – những điều mà nếu chính quyền lưu ý thì thực ra có thể giúp chính quyền mạnh hơn.

Giải thích khái niệm “chính quyền”

Một trong những người tù nổi tiếng bị tống giam theo Điều 88 là Cù Huy Hà Vũ, tiến sĩ luật và là con trai của một đồng chí thân cận của nhà lập quốc Hồ Chí Minh. Vào năm 2009, Cù Huy Hà Vũ đệ đơn kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vì đã khởi động một dự án khai mỏ lớn có thể gây hại cho môi trường. Ở các nước khác, một đơn kiện như thế có lẽ là bình thường, nhưng nó lại được coi là một sự kiện gây sốc trong lịch sử Việt Nam.

Vũ còn gửi nhiều bài viết và trả lời phỏng vấn các hãng truyền thông nước ngoài, trong đó ông thẳng thắn chỉ trích Đảng Cộng sản cầm quyền và kêu gọi xây dựng một nền dân chủ đa đảng cho Việt Nam. Trong một cuộc phỏng vấn với Đài Á Châu Tự Do, Vũ nói: “Hiện nay ở Việt Nam người ta sử dụng ngân sách vô tội vạ và rất nhiều tiền từ ngân sách nhà nước chi vào những việc thậm chí có thể gọi là mafia.... Để có được chế tài đối với những kẻ cướp ngày... thì cách duy nhất là phải có chế độ đa đảng tại Việt Nam”.

Tại một trong những bài viết đăng trên mạng Bauxite Việt Nam, Vũ vận động cho thể chế tam quyền phân lập, chỉ trích cái mà ông gọi là chính phủ, tòa án và quốc hội “đồng lòng hại dân”.

Năm 2010, Cù Huy Hà Vũ bị bắt và bị truy tố theo Điều 88. Ông sau đó bị mang ra xét xử tại một phiên tòa gồm toàn các thẩm phán là đảng viên cộng sản, điều đó càng củng cố lập luận của ông là dưới một hệ thống như thế thì ngành tư pháp không thể vô tư. Năm 2011, Vũ bị kết án 7 năm tù giam.

Phiên tòa Cù Huy Hà Vũ gửi một thông điệp mạnh mẽ rằng, dưới hệ thống pháp luật Việt Nam, Đảng Cộng sản và các đảng viên cao cấp của nó như Thủ tướng là bất khả xâm phạm, và được miễn trừ trách nhiệm pháp lý. Quan trọng hơn có lẽ là, bản án này đã làm rõ rằng những hành vi như vậy sẽ được giải thích một cách hợp pháp là “tuyên truyền chống nhà nước”.

Kết quả này là có thể dự đoán được trong một chính quyền độc đảng, và các blogger có lẽ cũng biết rủi ro đó. Tuy nhiên, Nguyễn Phương Uyên, một sinh viên ở thành phố miền Nam Long An, nhận ra rằng, ngay cả khi phát ngôn vì Việt Nam và phản đối các hành vi hung hăng của một nước khác, cụ thể là Trung Quốc, trong tranh chấp ở vùng biển Đông Nam Á, cũng có thể khiến cô vào tù. Cô bị bắt vào ngày 14-10-2012, chỉ hai ngày sau sinh nhật lần thứ 20 của cô, và bị cáo buộc theo Điều 88. Theo cáo trạng của Uyên và bạn cô là Đinh Nguyên Kha, “tội” của họ là làm tờ rơi, biểu ngữ và cờ giấy mang các thông điệp sau:

- “Tuổi trẻ yêu nước Long An đấu tranh cho tự do và nhân quyền”,
- “Tuổi trẻ yêu nước quyết tâm diệt cộng sản, giải phóng dân tộc”, và
- “Long An trung dũng kiên cường toàn dân chống cộng suốt đời tự do”.

Bên cạnh đó, Uyên viết một khẩu hiệu bằng máu: “Tàu khựa cút khỏi Biển Đông”. Bản cáo trạng cho rằng khẩu hiệu này là “nội dung không tốt về Trung Quốc”.

Có thể lập luận rằng những khẩu hiệu như thế không hề đối lập với “chính quyền nhân dân”, mà là nhắm đến một chủ nghĩa (ý thức hệ). Tuy nhiên, thật khó để xác định được làm thế nào một sự chỉ trích nhằm vào Trung Quốc lại có thể được diễn giải thành chống chính quyền Việt Nam.

Vào tháng 5-2013, phiên tòa sơ thẩm áp đặt án tù 6 năm dành cho Nguyễn Phương Uyên và 8 năm dành cho Đinh Nguyên Kha. Mức án đã giảm xuống tại phiên phúc thẩm với 3 năm án treo dành cho Uyên và 4 năm tù giam dành cho Kha. Cả phiên sơ thẩm và phúc thẩm đều không cho bạn bè và gia đình vào dự, kể cả bố mẹ của Uyên và Kha.

Tự do có điều kiện

So với “cái còng”, Điều 258 của Bộ luật Hình sự năm 1999 có vẻ ít nghiêm khắc hơn với các hình phạt bao gồm cảnh cáo và cải tạo không giam giữ đến 3 năm. Trong những trường hợp nghiêm trọng, người phạm tội có thể bị phạt tù từ 2 đến 7 năm.

Mặt trái của Điều 258 này là nó mơ hồ hơn, chung chung hơn, và Nhà nước công an trị có thể dùng Điều 258 để bắt bao nhiêu người cũng được nếu muốn. Người vi phạm Điều 258 bao gồm những “Người nào lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”.

Điều 258 bắt đầu với một danh sách rất cụ thể các quyền không được phép “lạm dụng”. Nhưng mặt khác, nó cũng để ngỏ việc diễn giải “những quyền tự do dân chủ khác” vốn không được liệt kê ban đầu. Nghiêm trọng hơn, nó không định nghĩa thế nào là “lạm dụng” hay “lợi ích của nhà nước” là gì để mà không xâm phạm. Trên thực tế, Điều 258 bao trùm một phạm vi các hành vi rộng hơn cả Điều 88, vốn chỉ giới hạn chỉ trong các hành vi có thể bị coi là “tuyên truyền”.

Sau sự bùng nổ của blog và truyền thông xã hội ở Việt Nam, đã có sự gia tăng việc bắt bớ và các cáo buộc theo Điều 258.

Một số vụ việc xảy ra trong năm 2013 thể hiện sự leo thang sử dụng Điều 258 ở Việt Nam khi nước này chạy đua vào ghế thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc nhiệm kỳ 2014-2016:

- Ngày 5-5: hai blogger bị giam giữ ngay sau khi phân phát các bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền. Công an cáo buộc họ đã lợi dụng quyền tự do dân chủ nhằm xâm phạm lợi ích của nhà nước.

- Từ 26-5 đến 15-6: ba blogger bị bắt, hai trong số họ là các blogger và nhà báo nổi tiếng Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào. Blogger thứ ba, Đinh Nhật Uy, là anh trai của Đinh Nguyên Kha – người đang bị tạm giam theo Điều 88. Gia đình Uy và Kha, do đó, đâm ra nổi tiếng một cách đáng buồn vì có hai con trai đi tù, người vì vi phạm an ninh quốc gia, người vì xâm hại trật tự công cộng.

- Vào tháng 10, công an một lần nữa sử dụng Điều 258 để bắt giữ hai người, Thào Quán Mua và Hoàng Văn Sang ở tỉnh miền Bắc Tuyên Quang vì họ khiếu kiện tập thể phản đối chính quyền đã đàn áp Dương Văn Mình, một giáo phái được thành lập vào năm 1989. Đầu tháng 6, cảnh sát phá hủy các nhà đòn xây dựng trái phép của giáo phái nói trên theo yêu cầu của Ủy ban Tôn giáo của chính phủ. Theo pháp luật Việt Nam, các tổ chức tôn giáo phải đăng ký trước khi hoạt động. Do đó, vụ việc này bị cho là sử dụng Điều 258 để chống lại quyền tự do tôn giáo, tín ngưỡng.

Suy đoán rộng

Bản cáo trạng của Đinh Nhật Uy bị rò rỉ trên cộng đồng mạng vào tháng 10 và gây ra một làn sóng phẫn nộ vì những lập luận trẻ con của nó:

Vào khoảng năm 2010, Đinh Nhật Uy được người bạn tạo cho tài khoản Facebook có nickname là Đinh Nhật Uy. Thời gian đầu, Nhật Uy chỉ sử dụng tin nhắn cho bạn bè. Nhưng từ khoảng tháng 11/2012, sau khi em ruột là Đinh Nguyên Kha bị khởi tố về tội tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam, thì tài khoản Facebook này mới được Đinh Nhật Uy sử dụng thường xuyên để đăng tin, chia sẻ hình ảnh, liên kết, nhắn tin...

(Thông qua Facebook) Đinh Nhật Uy còn đăng những thông tin xấu, sai sự thật đối với Nhà nước, tổ chức, cá nhân... Những hình ảnh, bài viết nêu trên có nhiều lượt người vào xem. Nhiều lượt người chia sẻ, đánh giá “like”, nhiều lượt người vào bình luận, trong đó có nhiều bài bình luận với lời lẽ nói xấu, bôi bác, xúc phạm đến Nhà nước, tổ chức và công dân... Ngày 2-1-2013, đăng địa chỉ liên kết bài viết: “Lật tẩy bộ mặt thật của Giải nhân quyền Hellman/Hammett” trên trang trandaiquang.net (Trần Đại Quang là tên của Bộ trưởng Công an Việt Nam, trang trandaiquang.net có vẻ là một website thân chính phủ), Uy nhận xét: ‘Chuyện như vầy cũng bịa ra được. Chỉ lừa được lũ đầu tôm chung chạ thôi mấy chú ơi’. Phía dưới có 18 lượt người thích và 07 lượt người bình luận, trong đó có những bình luận có tính chất xúc phạm”.

Bằng việc bỏ tù Uy 4 tháng và sau đó áp hình phạt 15 tháng tù treo cho anh, trên thực tế, nhà nước không chỉ nhắm tới một cá nhân mà còn gửi lời cảnh báo tới tất cả những người sử dụng mạng xã hội rằng họ là những tội phạm tiềm năng của Điều 258. Cáo buộc chống lại Đinh Nhật Uy không nói cụ thể quyền nào đã bị anh “lợi dụng”, nhưng có vẻ đó là quyền tự do ngôn luận.

Khi đối mặt với sự cấm đoán mơ hồ và rộng như thế, ai đó có thể hỏi: Công dân Việt Nam được phép làm hay nói những gì để không bị quy cho là “lợi dụng” quyền của mình? Ranh giới của “lợi ích nhà nước” là gì?

Chưa có câu trả lời, vì Điều 258 trao cho nhà chức trách sự tự do gần như không có giới hạn trong việc sử dụng pháp luật chống lại việc thực thi các quyền công dân. Chỉ khi nào nhà nước giải thích thế nào là “lợi dụng”, thế nào là xâm phạm “lợi ích” nhà nước, thì sự lạm dụng pháp luật này mới bị giới hạn.

Các blogger Việt Nam, trong đó có “J.”, hiểu rằng những hạn chế sẽ ngày càng bị xiết chặt hơn nếu họ tiếp tục im lặng. Tuân theo những hạn chế này có thể đồng nghĩa với việc họ không bị bỏ tù, nhưng không có nghĩa là họ được tự do.



Saturday, November 23, 2013

The Laws of State Impunity

  • Blogging has replaced journalism as the most dangerous job in Vietnam in the Internet era.

It’s dangerous indeed. But it’s not a job, for we bloggers have never been paid for what we write,” said “J.”, a young Hanoi-based blogger. An administrator of a large online forum specializing in social and political issues, J. is more than aware of the risks bloggers like him are facing everyday: hackers, intimidating posts of state-sponsored cyber troops, and, worst of all, police discovery of their identities as “anti-state” bloggers.

Bloggers are not paid as journalists are,” said J., “but we are doing the same thing mainstream media have been doing, or more precisely, have failed to do: exposing truths to the public that the government does not want them to know. In doing this, we face police harassment, detention and imprisonment.

J. was not exaggerating. According to September 2013 estimate by the International Society for Human Rights (ISHR), at least 263 Vietnamese citizens, including bloggers, have been jailed since 2005 under charges of “infringing upon national security” and “infringing upon administrative management order.”

Of these hundreds of detainees, 68 were prosecuted under Article 88 of the Vietnamese Criminal Code (VCC) for “conducting propaganda against the state”, and 40 under Article 258, “abusing democratic freedoms to infringe upon the interests of the state.”

Behind these numbers are individual cases of people who dared to speak out. In fact, political bloggers in Vietnam have become familiar personalities in mainstream media for reporting on the arrest or trial of a previously obscure person but now charged with Article 88 or 258. These laws have proven to be effective scare tools used by the government to silence voices of dissent from the public.

The “handcuffs”

Bloggers sarcastically refer to Article 88 as the “handcuffs”, since the number 8 visually resembles these restraining devices used by law enforcement. Specifically, this law stipulates that those who make, store or disseminate information, including “documents and/or cultural products”, against the state shall be sentenced to between three and 12 years of imprisonment.

However, the law falls short of providing a clear description of contents that could be deemed “against the state”. Furthermore, the authority to interpret laws in Vietnam lies in a variety of entities ranging from the security forces, investigating body, to the procuratorates, the courts, or even ministries, although under Vietnamese laws, only the Standing Committee of the National Assembly holds this authority.

Before Article 88, there was Article 82 of the 1985 Vietnam Criminal Code, which was as repressive as any Soviet-styled penal law. Article 82 aimed to punish “propaganda against socialism”, giving the same lengthy sentences of three to 12 years of imprisonment. There are no publicly available statistics on the number of detentions and charges under Article 82.

In 1999, a new penal code was issued which transformed Article 82 into Article 88, with the word “socialism” replaced by “the state”. The article now uses less abstract term but not necessarily less vague and broad.

Far from being restricted to cases of clearly subversive activities, Article 88 has been used to silence voices seeking a cleaner, more accountable government – something that, if the government would heed, could actually strengthen it.

Interpreting “the state”

One of the well known prisoners imprisoned under Article 88 is Cu Huy Ha Vu, a legal scholar, and son of a close ally of Vietnam founding father Ho Chi Minh. In 2009, Cu Huy Ha Vu filed a lawsuit against PM Nguyen Tan Dung, for allegedly starting a massive mining project that could be environmentally disastrous. In other countries, such a lawsuit may seem normal, but it was considered a watershed event in Vietnamese history.

Vu also contributed articles and gave interviews to overseas media agencies in which he straightforwardly criticized the ruling Communist Party and called for a multiparty democracy in Vietnam. In an interview with the Radio Free Asia, Vu said, “Today in Vietnam… a lot of state budget has been spent arbitrarily even on nefarious activities… In order to punish those corrupt gangs, I insist that the only way is to develop a multiparty system in Vietnam.

In one of his articles published by the Vietnam Bauxite blog, Vu advocated the separation of powers, criticizing what he termed “the government, the court, and the national assembly uniting against the people.

In 2010 Cu Huy Ha Vu was arrested and charged under Article 88. He was subsequently put on trial in a court composed of judges who were Vietnam Communist Party members, reinforcing his claim that under such a system the judiciary would be unable to be impartial. In 2011, Vu was given a seven-year imprisonment sentence.

Cu Huy Ha Vu’s trial loudly sent the message that, under the Vietnamese legal system, the Communist Party and its high-ranking members like the Prime Minister are untouchable, and immune from legal challenge. More importantly perhaps, the conviction made it clear that any such attempt is to be legally interpreted as “propaganda against the state”.

This case may be something already expected from a one-party state, and bloggers may already know that risk. However, as Nguyen Phuong Uyen, a student from the southern city of Long An, found out, even speaking for Vietnam and protesting to the aggressive acts of another country, specifically China, in the Southeast Asian sea dispute could put her in jail. She was arrested on 14 October 2012, just two days after her 20th birthday, and charged under Article 88. According to the indictment, Uyen and her companion, Dinh Nguyen Kha, their “crime” was producing pamphlets, slogans and paper flags that carried the following messages:
  • Long An’s patriot youth struggle for freedom and human rights;”
  • Patriotic youth are determined to eliminate communism and free the nation;” and
  • Long An is courageous and resolute in fighting communists for a free life.”

In addition, Uyen made a finger-writing in blood of the slogan, “China, get off the East Sea.” The indictment described this slogan as “not good content about China.”

It may well be argued that these slogans were not in opposition to “the people’s administration” but instead targeted an ideology. However, how a criticism against China could be interpreted as being against the Vietnamese state is simply hard to figure out.

In May 2013, the trial court imposed prison sentences of six years for Nguyen Phuong Uyen and eight for Dinh Nguyen Kha. These were reduced on appeal to three years suspended for Uyen and four years of imprisonment for Kha. Both the trial and the appeal were closed to their friends and family members; even the parents of Uyen and of Kha were not allowed in.

Conditional rights

Compared to “the handcuffs”, Article 258 of the 1999 Criminal Code seems less strict with sanctions including warnings and non-custodial reform for up to three years. In serious circumstances, offenders may be sentenced to between two and seven years of imprisonment.

The darker side is that Article 258 is more vague and broad worded, can be used against as many citizens as the police-dominated state wants. Offenders of Article 258 include “those who abuse the rights to freedom of speech, freedom of press, freedom of belief, religion, assembly, association and other democratic freedoms to infringe upon the interests of the State, the legitimate rights and interests of organizations and/or citizens.”

Article 258 begins with a very specific list of the rights that cannot be “abused”. On the other hand, it also leaves an open interpretation for “other democratic freedoms” not initially listed. More seriously, it does not define what constitutes an “abuse” or “interests of the state” that cannot be infringed upon. In effect, Article 258 covers a broader range of acts than Article 88, which is limited only to acts which may be deemed as “propaganda”.

Following the boom of blogs and social media in Vietnam, there has been an increase in arrests and charges under Article 258.

Several incidents in 2013 demonstrate the escalation in the use of Article 258 in Vietnam as the country campaigned for membership in 2014-2016 in the United Nations Human Rights Council:
  • 5 May: two bloggers were detained right after distributing copies of the Universal Declaration on Human Rights. Police accused them of abusing democratic freedoms to infringe upon the interests of the state.
  • Between 26 May and 15 June: three bloggers were arrested, two of them were well-known bloggers and journalists Truong Duy Nhat and Pham Viet Dao. The third blogger, Dinh Nhat Uy, is the elder brother of Dinh Nguyen Kha, an Article 88 detainee. The Dinhs thus gained the sad distinction of having two sons imprisoned for alleged violations of “national security” and “order”.
  • In October, police again used Article 258 to arrest two persons, Thao Quan Mua and Hoang Van Sang, in the northern province of Tuyen Quang for initiating a class action suit against authorities for suppressing Duong Van Minh, a Christian sect founded in 1989. Earlier in June, police demolished unauthorized religious shrines of the said sect on orders of the government Committee on Religious Affairs. Under Vietnamese Law, religious organizations must register before their can operate. This case has therefore seen the use of Article 258 against freedom of religious belief.

Broad discretion

The indictment of Dinh Nhat Uy was leaked to the online community in October and incited a public outcry for its childish arguments, including:

In around 2010, Dinh Nhat Uy had his friend created a Facebook account whose nickname is Dinh Nhat Uy. Initially Uy only used it to send messages to friends. But as from around November 2012, after his younger brother Dinh Nguyen Kha was charged with conducting propaganda against the State of the Socialist Republic of Vietnam, this Facebook account was regularly used by Uy to post news, to share images and links, and to send messages….

(Using his Facebook page) Uy posted bad and false information about the State, organizations and individuals… Those images and articles were seen and read by many people. Many shared, pressed “like”, and gave comments, of which many comments smeared and insulted the State, organizations and citizens… On January 2, 2013, on posting the link into the article titled “Exposing the true face of the human right award Hellman/Hammett” published on trandaiquang.net [Tran Dai Quang is the name of the Vietnamese Minister of Public Security; trandaiquang.net appears to be a pro-government website], Uy commented, “What a lie. You [the author] can only cheat the fools.” Below this post of his, there were 18 people pressing “like” and 7 people giving comments, many of those comments were insulting.

By imprisoning Uy for four months and then imposing a suspended 15 month sentence upon him, the state, in fact, targeted not only one individual but sent a warning to all social media users that they are potential offenders of Article 258. The charge against Dinh Nhat Uy did not specify which right he allegedly “abused”, although it is apparently the right to free expression.

In the face of such vague and broad restrictions, one may well ask: what are Vietnamese citizens allowed to do or speak about that will not be interpreted as an “abuse” of their rights? What are the boundaries of the “interest of the state”?

Answers to these questions will remain unknown because Article 258 gives authorities an almost unfettered discretion on using the law against the exercise of a broad range civil rights. Such use can only be limited by the state’s justifications on how these were “abused” or infringed upon its ‘interests”.

Vietnamese bloggers, including “J.”, understand that these limits will grow tighter if they remain silent. Following these restrictions may mean that they will not be jailed, but it does not mean that they remain free.


Source: SEAPA's Impunity Report 2013, available at http://www.seapa.org/wp-content/uploads/IDEI-2013-report.pdf

Sunday, November 17, 2013

Đường dây nóng

- Anh Trung ạ? Em Việt đây.
- Biết rồi. Có việc gì thế?
- Anh, thằng Phi láng giềng nhà mình vừa dính quả bão to, chết cũng khá. Thiên hạ người ta đang rủ nhau cứu trợ. Anh tính sao, có cho nó không?
- Cứu trợ à? Ừ thì cho một ít, cũng được.
- Anh định bao nhiêu ạ, để em theo. Thằng này em cũng ghét nó lắm. Nó nâng bi Mỹ, lúc nào cũng vỗ ngực ta đây là nền dân chủ lớn nhất Đông Nam Á. Dân nó theo Thiên Chúa giáo cũng đông. Tới giờ mà nó vẫn còn coi chi bộ đảng mình ở nước nó là quân phiến loạn anh ạ.
- Ừ, thằng ấy cũng man di mọi rợ. Nó còn tranh cả biển đảo với anh em mình kia kìa, mấy cái chỗ mình định khai thác chung ấy. Mẹ nó, nó cậy có Mỹ đằng sau, nhất định không chịu hợp tác.
- Thế cho nó ít thôi anh ạ, tốn tiền.
- Ờ, để anh xem... khoảng 600.000 là được.
- Trời, nhiều thế anh? Em đang khó khăn...
- Khó khăn thì mày cho nó một phần chỗ ấy thôi không được à? Độ này khó thế cơ à?
- Vâng, thôi cũng được, để em cố.

* * *

- Anh Trung à? Ủa sao anh cho nó có 100.000 đô?
- Làm sao? Ít à?
- Hôm qua anh bảo em anh cho nó 600.000 đô cơ mà?
- Tao bảo 600.000 là 600.000 tệ chứ đô hồi nào, cái thằng này.
- Ơ, thế mà em cứ tưởng...
- 600.000 tệ, quy ra được độ 100.000 đô. Anh bảo rồi, trong lúc chưa tích trữ bằng nhân dân tệ được thì chú phải tập tính toán, quy đổi bằng nhân dân tệ đi, cho nó quen. Nói mãi rồi, không nhớ gì cả. Thế mày cho nó bao nhiêu?
- Em tưởng anh cho nó 600.000 đô, em cho nó 100.000, à tức là 600.000 tệ rồi. Thôi thế cũng được, không nhiều hơn anh.
- Ừ, cũng được, chứ chú mà lại cho nó nhiều hơn anh thì lại thành ra khủng hoảng ngoại giao, không có lợi. Đang cần đoàn kết. Chia rẽ lúc này phiền phức ra, mà thật ra là khó cho chú nhiều hơn chứ không phải khó cho anh đâu.
- Dạ vâng, em cũng biết vậy. Em quán triệt. Thế anh nhé. Có gì em gọi lại. Em chào anh.

* * *

- Anh Trung, anh Trung ơi!
- Lại gì nữa?
- Sao anh lại cho thêm nó à? Lần này tăng lên 1,6 triệu đô, à quên, bao nhiêu nhỉ, 10 triệu nhân dân tệ.
- Ừ, thì sao?
- Trời, sao anh làm mà chả báo trước em lấy một tiếng, giờ em kẹt quá. Bữa trước anh đưa 100, em cũng đưa 100. Em hỏi lại, anh bảo thôi thế cũng được. Bây giờ anh tăng, không lẽ em không nói năng gì?
- Thế tao làm cái đéo gì, tao cũng phải báo với mày à?
- Dạ... không, ý em là...
- Là gì?
- Dạ, em chỉ định nói là... anh có làm gì thì hướng cho em với, anh em với nhau, nên nhất quán về đường lối, chứ vớ vẩn lại gây khủng hoảng ngoại giao, không có lợi...
- Ơ kìa, thì anh tưởng chú vẫn thực hiện nhất quán đường lối ngoại giao độc lập, tự chủ, đa phương hóa, đa dạng hóa quan hệ...

Saturday, November 16, 2013

ANNOUNCEMENT ON VIETNAM'S ENTRY INTO UNHRC

November 14, 2013

Following the mechanisms for electing four out of five candidates for Asia, the Socialist Republic of Vietnam, the People’s Republic of China, the Republic of Maldives, and the Kingdom of Saudi Arabia have been elected to the United Nations Human Rights Council for the 2014-2016 term. The previous withdrawal of Jordan from the election paved the way for these four countries to win their seats in an uncontested manner.

Under UN Resolution 60/251, as a member state, Vietnam, including both the government and its 90 million citizens, are obliged to uphold core values in promoting and protecting human rights as well as to respect provisions that Vietnam has voluntarily committed itself to. This obligation was confirmed by Vietnam's Minister of Foreign Affairs, Mr. Pham Binh Minh, after Vietnam's election, who stated “[Vietnam shall] fully implement obligations and commitments as a member state of the UNHCR and the United Nations.

In light of Vietnam's successful election to UNHCR, the Network of Vietnamese Bloggers (NVB) holds the opinions that:

To be a credible member of the UNHRC, Vietnam must implement its obligations and commitments through specific actions rather than mere statements by government officials.

In particular, Vietnam should:

1. Agree to the seven UN requests, not yet met by the Vietnamese government, to allow UN delegations to visit Vietnam to investigate alleged human rights abuses;

2. End torture, cruel, inhuman and degrading treatment and punishment of any and all Vietnamese citizens as provided for by the UN Convention against Torture, to which Vietnam has been a state party since November 7, 2013;

3. Release those who are being imprisoned solely for peacefully exercising their freedom of expression and other rights based on core and universal values in UN treaties.

4. Repeal vaguely-worded laws and decrees which are arbitrarily interpreted, such as Article 258 of the Penal Code, on “abusing democratic freedoms to infringe upon the interests of the State, the legitimate rights of organizations and/ or citizens...”;

5. End the state monopoly on media and publishing; ensure that all individuals and organizations are entitled to establish media agencies and publishing houses; remove firewalls that bar users from accessing social media networks; and nullify Decree 72 72/2013/NĐ-CP which tightly restricts freedom of expression and of information online.


As free citizens and with the understanding that Vietnam's membership of UNHRC means all the 90 millions Vietnamese people are members of the Council, the NVB will participate in and contribute to upholding core values in promoting and protecting human rights and respecting provisions that Vietnam has voluntarily committed itself to.

In particular, the NVB will call on every Vietnamese citizen to:

1. Publicly disseminate human rights documents of which Vietnam is a signatory, specifically the Universal Declaration of Human Rights, UN Covenant on Civil and Political Rights, UN Covenant on Economic, Social and Cultural Rights, UN Convention against Torture, and related documents.

2. Openly facilitate human rights discussions and/ or advocacy events for human rights, employing diverse means, such as social gatherings, picnics, and salons, and walking or biking for human rights.

3. Assign network delegates to UNHRC offices in particular and UN offices in general to report on human rights in Vietnam and to submit petitions and requests for change, so that the Vietnamese people can truly enjoy universal human rights and establish Vietnam’s credible member of UNHRC.

4. Work with individuals and organizations to build an online database in order to record human rights violations in Vietnam, which concerned individuals and organizations, including government agencies, can easily access in order to promote and protect human rights as well as to fulfill the obligation and commitments of a member of UNHRC.

5. Conduct the official inauguration ceremony of the NVB on December 10, 2013 to mark the International Human Rights Day established by the United Nations.

The Network of Vietnamese Bloggers

Vietnamese/ Bản tiếng Việt: http://www.phamdoantrang.com/2013/11/thong-bao-cua-mang-luoi-blogger-vn-ve.html

Friday, November 15, 2013

Thông báo của Mạng Lưới Blogger VN về việc VN vào UNHRC

Ngày 14 Tháng 11 năm 2013

Với thể thức chọn 4 chỉ loại 1 trong 5 ứng viên của khu vực châu Á, các quốc gia Việt Nam, Trung Quốc, Maldives và Saudi Arabia đã trở thành thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc (UNHRC) nhiệm kỳ 2014-2016. Trước đó, việc Jordan rút tên khỏi danh sách ứng viên đã mở đường cho 4 quốc gia kể trên đắc cử một cách đương nhiên và không có cạnh tranh.

Theo nghị quyết 60/251 của UNHRC, với vai trò thành viên, quốc gia Việt Nam trong đó bao gồm cả chính quyền lẫn hơn 90 triệu công dân phải có nghĩa vụ gìn giữ những giá trị nền tảng cao nhất trong việc thúc đẩy và bảo vệ nhân quyền cũng như tôn trọng những điều khoản mà Việt Nam đã tự nguyện cam kết. Nghĩa vụ này đã được Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh xác nhận sau khi Việt Nam đắc cử vào UNHRC: “Thực hiện tốt các nghĩa vụ và cam kết của một quốc gia là thành viên Hội đồng Nhân quyền và thành viên Liệp Hiệp Quốc”.

Trước sự kiện này, Mạng Lưới Blogger Việt Nam cho rằng:

Để thật sự xứng đáng là một thành viên của UNHRC, Việt Nam phải thực hiện những nghĩa vụ và cam kết này bằng những hành động cụ thể và không chỉ dừng lại ở những tuyên bố của một số quan chức chính phủ. Cụ thể là Việt Nam phải:

1. Đồng ý với 7 yêu cầu từ Liên Hiệp Quốc - nhưng chưa được đáp ứng bởi chính phủ Việt Nam - để Liên Hiệp Quốc cử phái đoàn đến Việt Nam điều tra những tố giác vi phạm nhân quyền.

2. Chấm dứt mọi hành vi tra tấn, trừng phạt hoặc đối xử tàn nhẫn, vô nhân đạo hoặc hạ thấp nhân phẩm đối với công dân Việt Nam như đã ký kết vào Công ước Chống Tra Tấn của Liên Hiệp Quốc vào ngày 7 tháng 11 năm 2013.

3. Trả tự do cho những công dân đang bị giam giữ chỉ vì thực thi quyền tự do ngôn luận và các quyền con người khác dựa trên những nền tảng giá trị, tiêu chuẩn phổ quát từ các công ước của Liên Hiệp Quốc.

4. Hủy bỏ những điều luật có nội dung mơ hồ và bị diễn giải tùy tiện như Điều 258, Bộ luật Hình sự với nội dung: “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân...”

5. Chấm dứt tình trạng độc quyền trong các lĩnh vực báo chí, xuất bản, đảm bảo quyền tự do thành lập các cơ quan báo chí, cơ quan xuất bản của mọi cá nhân, tổ chức, gỡ bỏ tường lửa ngăn chặn sự truy cập của người sử dụng vào các trang mạng xã hội, đồng thời chấm dứt hiệu lực của Nghị đinh 72/2013/NĐ-CP với các nội dung siết chặt tự do biểu đạt và thông tin trên mạng.



Trong vị trí và vai trò của những công dân tự do và với quan niệm Việt Nam trở thành thành viên của UNHRC đồng nghĩa với “đất nước Việt Nam với tất cả hơn 90 triệu công dân Việt Nam” trở thành thành viên của UNHRC, Mạng Lưới Blogger Việt Nam (MLBVN) sẽ tham gia, đóng góp vào việc gìn giữ những giá trị nền tảng cao nhất trong việc đẩy mạnh và bảo vệ nhân quyền cũng như tôn trọng những điều khoản mà Việt Nam đã tự nguyện cam kết. Cụ thể là MLBVN sẽ khởi xướng và kêu gọi sự tham gia của mọi tầng lớp công dân Việt Nam cùng nhau:

1. Xuống đường công khai phổ biến các văn bản về nhân quyền mà Việt Nam đã ký kết, cụ thể là Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, Công ước quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa, Công Ước Chống Tra Tấn và các văn bản khác có liên quan.

2. Công khai tổ chức những buổi trao đổi hoặc cổ súy nhân quyền dưới nhiều hình thức như thảo luận nơi công cộng, dã ngoại, cà phê tuổi trẻ, đi bộ / lái xe đạp vì nhân quyền.

3. Cử đại diện đến các văn phòng của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc nói riêng và tổ chức Liên Hiệp Quốc nói chung để đệ trình về tình hình nhân quyền tại Việt Nam và những đề nghị, yêu cầu cải tiến để nhân dân Việt Nam thật sự được hưởng những quyền làm người phổ quát và đất nước Việt Nam thực sự xứng đáng là một thành viên của UNHRC.

4. Phối hợp với nhiều tổ chức, cá nhân để xúc tiến xây dựng một cơ sở dữ liệu trực tuyến nhằm lưu trữ những vi phạm nhân quyền của Việt Nam để các tổ chức, cá nhân quan tâm (bao gồm cả các cơ quan chính phủ) dễ dàng tham khảo nhằm thúc đẩy và bảo vệ nhân quyền, đồng thời làm tròn nghĩa vụ và cam kết của một thành viên trong Hội Đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc.

5. Công khai và chính thức ra mắt Mạng Lưới Blogger Việt Nam vào ngày 10 tháng 12 - Ngày Quốc Tế Nhân Quyền do Liên Hiệp Quốc khởi xướng.

Nguồn: http://tuyenbo258.blogspot.com/2013/11/thong-bao-cua-mang-luoi-blogger-viet.html

Bản tiếng Anh/ English: http://www.phamdoantrang.com/2013/11/announcement-on-vietnams-entry-into.html